Mọi người không muốn quên một ý tưởng, một cuộc trò chuyện, một nhiệm vụ, hay một câu trích dẫn từ sách, nên họ ghi nó vào Evernote hoặc một công cụ tương tự. Mục đích là gì? Có lẽ là: “Để chắc rằng mình không quên.” Cũng có thể là: “Chỉ cần viết ra là mình đã nhớ tốt hơn.”

Theo cách hiểu này, ghi chú là một cách để đóng các vòng lặp còn mở, không phải để tích lũy hiểu biết. Công việc “thực sự” diễn ra bên ngoài các ghi chú. Ghi chú chỉ là một hệ thống tham chiếu để lưu thông tin có thể hữu ích, hoặc là một đống suy nghĩ “lộn xộn” chỉ được viết ra một lần (Khoe).

Đây không phải là ghi chú thường xanh. Hầu hết các ghi chú “thiên về lưu trữ” sẽ không bao giờ hữu ích trở lại (Hầu hết mọi người chỉ ghi chú tạm thời). Quan trọng hơn, cách nhìn này bỏ qua một điều: viết ghi chú có thể chính là công việc “thực sự” (Viết ghi chú thường xanh là đơn vị cơ bản của công việc tri thức).