Đặc biệt trong lĩnh vực Tương tác người-máy tính và Công nghệ giáo dục, công trình học thuật thường bao gồm việc tạo ra các hệ thống phần mềm hiện thực hóa ý tưởng của nhà nghiên cứu. Điều này có thể hoạt động tốt với các ý tưởng tính toán, nhưng khi ý tưởng nằm ở giao diện, các hệ thống này thường được xây ở mức độ hoàn thiện quá thấp để ta hiểu sâu tác động rộng của chúng trong môi trường thực tế (trái ngược với Thiết kế hệ thống hiệu quả cần insight từ bối cảnh sử dụng thật).
Tôi nghi ngờ có hai lý do cho điều này:
- Tạo ra các hệ thống phần mềm được chế tác tốt đòi hỏi kỹ năng rộng và sâu, cùng kiến thức ngầm thường chỉ tích lũy được qua nhiều năm kinh nghiệm trong ngành.
- Các hệ thống này thường được phát triển bởi một nghiên cứu sinh như một phần của dự án nghiên cứu. Thường thì mỗi sinh viên xây một hệ thống riêng, nên chúng không tích lũy; hoặc mỗi sinh viên xây trên hệ thống phòng thí nghiệm đã phát triển nhưng gần như không bảo trì suốt thập kỷ qua, với quá nhiều nợ kỹ thuật và thiết kế khiến chất lượng trở nên bất khả thi.