Một Hệ thống ghi nhớ lặp lại ngắt quãng dựa nhiều vào Hiệu ứng kiểm tra: bạn sẽ nhớ lâu hơn khi thật sự phải lục lại câu trả lời từ trí nhớ, thay vì chỉ nhìn thấy lại thông tin đó. Vì vậy, khi viết câu nhắc, hãy đảm bảo câu nhắc buộc người ôn tập phải tự truy xuất đúng ký ức bạn muốn củng cố.

Tránh các “câu hỏi gợi ý”, tức những câu hỏi gần như đã chứa sẵn câu trả lời. Nếu câu hỏi gợi ý quá rõ, người ôn tập không còn phải truy xuất câu trả lời từ trí nhớ nữa. Ví dụ: “Trong các tình huống ở quy mô con người, thường tốt hơn khi hỏi ‘X có đúng không?’ hay ‘X đúng theo nghĩa nào?’” Câu này gần như ép người đọc chọn phương án thứ hai. Nó còn kém ở vài điểm khác: quá áp đặt, quá chắc chắn, và bối cảnh quá mơ hồ. Cách viết tốt hơn là: “H: Phản ứng đặc trưng của tư duy siêu lý tính trước câu hỏi ‘X có đúng không?’ là gì? Đ: ‘Đúng theo nghĩa nào?’” Một trường hợp đặc biệt phổ biến cần chú ý là Tránh các câu nhắc có-không trong hệ thống ghi nhớ lặp lại ngắt quãng.

Nói rộng hơn, hãy hình dung lặp lại ngắt quãng như quá trình từ từ khắc các “rãnh” trong tâm trí. Khi viết câu hỏi, bạn đang định hình các rãnh đó: bất kỳ đường liên tưởng nào được kích hoạt khi người học trả lời cũng sẽ được củng cố. Theo nghĩa này, câu hỏi đúng/sai thường yếu, vì chúng chủ yếu chỉ củng cố một chi tiết nhị phân. Tốt hơn là đặt câu hỏi sao cho người học phải truy xuất một ký ức sống động, cụ thể và nhiều chi tiết. Thay vì hỏi “Loại nào thường cao hơn: mây nimbus hay mây cumulonimbus?”, bạn có thể hỏi: “Mây cumulonimbus xuất hiện ở những tầng độ cao nào?” và “Loại mây lớn nhất là loại nào?”

Liên quan: Những khó khăn đáng mong muốn, theo Bjork