Khi nói trước công chúng, cả nhà nghiên cứu lẫn doanh nhân đều có xu hướng vẽ ra bức tranh đẹp nhất có thể về công việc của mình. Thói quen này thường dẫn đến phóng đại có hại (Quảng bá ra ngoài làm hỏng bên trong) và một mối quan hệ ít cá nhân hơn, mang tính giao dịch nhiều hơn với người khác. Một liều thuốc giải thú vị là chủ động thực hành “anti-marketing” (phản tiếp thị): cố ý tập trung vào những phần kém đẹp đẽ nhất của dự án khi nói trước công chúng, tức là cái gì gây nhầm lẫn, cái gì đáng thất vọng, cái gì không chạy.

Nếu bạn lấy phản tiếp thị làm mục tiêu, các thách thức thú vị sẽ trở thành tài sản. Chúng là chất liệu cho cuộc trò chuyện công khai, chứ không phải thứ cần giấu đi. Phần lớn thời gian, bạn nên tập trung vào những thách thức lớn nhất của dự án thay vì những gì đang chạy tốt. Tôi nghi ngờ cách làm này cũng xây dựng một mối quan hệ sâu sắc hơn, chân thực hơn với khán giả (xem thêm Làm việc với cửa nhà để xe mở).

Thuật ngữ này do Michael Nielsen đặt ra vào tháng 11 năm 2019 (theo những gì tôi biết).


H. Thuật ngữ của Michael cho việc tập trung trò chuyện công khai vào những yếu tố kém đẹp đẽ nhất của dự án là gì?
Đ. Anti-marketing (phản tiếp thị).