Những người tạo ra Công cụ tư duy thường nói rằng họ đang cố giúp mọi người làm toán, tạo nghệ thuật, hay làm một việc nào đó tương tự. Nhưng trên thực tế, những người tạo ra các công cụ này hiếm khi có kết nối sâu với những thực hành sáng tạo thật sự mà họ muốn khuếch đại. Sản phẩm thường là một bản demo công nghệ, một món đồ chơi, hoặc một “môi trường thử nghiệm”. Như chúng tôi đã viết trong How can we develop transformative tools for thought? (Làm thế nào chúng ta có thể phát triển các công cụ tư duy mang tính biến đổi?): “Công cụ viết không được các nhà văn thật sự sử dụng. Công cụ toán học không được các nhà toán học thật sự sử dụng.” Ở tầng sâu hơn, những nhà thiết kế hệ thống như vậy thường phát triển hệ thống vì chính nó, chứ không phải vì có một vấn đề sáng tạo nào đó mà họ đang thật sự cần giải quyết.
Những công cụ như vậy có thể trông có vẻ mang tính toán học (hoặc bất cứ lĩnh vực nào khác) trên bề mặt, nhưng chúng không thật sự cố trả lời các vấn đề khó trong lĩnh vực đó. Thường là vì người tạo ra chúng không thật sự biết những vấn đề đó là gì, hoặc không hiểu cách giải quyết chúng: Thiết kế hệ thống hiệu quả cần insight từ bối cảnh sử dụng thật.
Các công ty khởi nghiệp và nhà công nghệ thường tự lừa mình bằng cách làm việc và trò chuyện với những người dùng sớm, vốn chủ yếu quan tâm đến việc thử công nghệ mới. Nhưng đây không chỉ là vấn đề của “ngành công nghệ”. Các nhà nghiên cứu công cụ trong học thuật cũng thường đánh giá hệ thống của mình trong môi trường nhân tạo, với dữ liệu nhân tạo, theo các tiêu chí xác thực nhân tạo.
Vấn đề này rất khó giải quyết: Những người tạo công cụ giỏi thường không phải người sử dụng công cụ giỏi, và ngược lại.
Tài liệu tham khảo (References)
Matuschak, A., & Nielsen, M. (2019, October 0). How can we develop transformative tools for thought? https://numinous.productions/ttft