Benjamin S. Bloom (1985) mô tả ba giai đoạn quan trọng trong quá trình phát triển tài năng của người trẻ:

  1. Học sinh được giới thiệu một hoạt động trong bối cảnh thú vị, thường mang tính vui chơi. Họ có thể bộc lộ “tiềm năng”, khiến cha mẹ gợi ý việc hướng dẫn chính thức.
  2. Học sinh bắt đầu một chương trình cải thiện có chủ đích, tham gia vào việc giảng dạy và luyện tập.
  3. Học sinh cam kết toàn thời gian với hoạt động đó, thường theo học tại một học viện chuyên biệt. Giai đoạn này đạt đỉnh khi học sinh kiếm sống chuyên nghiệp bằng hoạt động đó.

Ericsson và cộng sự (1993) đề xuất giai đoạn thứ tư: khi học sinh đã là người thực hành chuyên nghiệp, họ tiếp tục làm việc để tạo ra những đóng góp độc đáo cho lĩnh vực, tức trở thành người biểu diễn “xuất sắc”.


H. Trong mô hình phát triển tài năng của Bloom, điều gì bắt đầu giai đoạn đầu tiên?
Đ. Học sinh được giới thiệu một hoạt động trong bối cảnh vui chơi hoặc thú vị.

H. Trong mô hình phát triển tài năng của Bloom, học sinh chuyển từ giai đoạn đầu sang giai đoạn hai như thế nào?
Đ. Học sinh quyết định bắt đầu phát triển chính thức, tức thông qua hướng dẫn hoặc luyện tập.

H. Trong mô hình phát triển tài năng của Bloom, điều gì xảy ra ở giai đoạn hai?
Đ. Học sinh tham gia luyện tập và hướng dẫn nghiêm túc, dù chưa tập trung toàn thời gian.

H. Trong mô hình phát triển tài năng của Bloom, học sinh chuyển từ giai đoạn hai sang giai đoạn ba như thế nào?
Đ. Họ cam kết tham gia toàn thời gian vào lĩnh vực đó, thường đầu tư vào hướng dẫn nghiêm túc hơn nhiều.

H. Trong mô hình phát triển tài năng của Bloom, học sinh hoàn thành giai đoạn ba như thế nào?
Đ. Họ trở thành chuyên gia.