Có một giới hạn về độ chính xác khi con người xác định cường độ tuyệt đối của một kích thích đơn chiều. Ví dụ, giả sử tôi đánh dấu một điểm trên trục số chỉ có nhãn 0 và 100, rồi yêu cầu bạn ước lượng vị trí của điểm đó. Câu trả lời của bạn sẽ tương quan ra sao với vị trí thật?

Nói cách khác, bạn có thể phân biệt đáng tin cậy bao nhiêu nhóm giá trị? Nếu tôi có thể chọn bất kỳ số nào từ 0 đến 100, bạn có lẽ không kỳ vọng mình trả lời quá chính xác. Nhưng nếu tôi chỉ có thể chọn 20, 40, 60 hoặc 80, câu trả lời của bạn có lẽ sẽ tương quan gần như hoàn hảo. Ta có thể tăng dần số lựa chọn để tìm điểm mà con người không còn phân biệt thêm nhóm nào một cách đáng tin cậy. Ta cũng có thể lặp lại thí nghiệm tương tự với các kích thích khác, như độ to hoặc cao độ âm thanh, nồng độ muối, hay sắc độ màu.

{Miller} (1956) gọi ngưỡng này là khoảng phán đoán tuyệt đối. Phần tổng quan tài liệu của ông gợi ý rằng giá trị này vào khoảng {bảy}, với mức biến thiên giữa các loại kích thích nhỏ đến đáng ngạc nhiên.

Đại lượng này quan trọng vì nó đại diện cho một giới hạn cơ bản trong cách con người xử lý thông tin: Dung lượng kênh của con người với tư cách bộ xử lý thông tin


H. Miller mô tả khoảng phán đoán tuyệt đối cho những loại kích thích nào?
Đ. Cường độ đơn chiều

H. Bậc đại lượng gần đúng của sự biến thiên khoảng phán đoán tuyệt đối là bao nhiêu?
Đ. 10

H. Cho ví dụ về một thí nghiệm có thể thực hiện để xác định khoảng phán đoán tuyệt đối của một cá nhân đối với một kích thích nào đó.
Đ. gán số cho nồng độ muối, kích thước hình dạng, độ nghiêng của đường, v.v.

H. Con người chỉ có thể phân biệt đáng tin cậy một kích thích (ví dụ nồng độ muối) thành khoảng 7 mức cường độ đơn chiều riêng biệt. Miller (1956) gọi giới hạn này là gì?
Đ. Khoảng phán đoán tuyệt đối (span of absolute judgment)