Đối với các kích thích đơn chiều, Dung lượng kênh của con người với tư cách bộ xử lý thông tin chỉ đạt vài bit. Nhưng trong đời sống hằng ngày, ta dường như thường xuyên tái tạo được các kích thích phức tạp hơn nhiều so với mức đó. Một cách giải thích là dung lượng kênh của con người {tăng} theo {số chiều} của kích thích.

Ví dụ, phân tích của Miller (1956, tr. 85-87) về dữ liệu từ Hake và Garner (1951) và Coonan và Klemmer (trao đổi chưa xuất bản với Miller) cho thấy dung lượng kênh của con người với các điểm trên một đường thẳng nằm trong khoảng {3,2 đến 3,9 bit (10-15 danh mục)}. Trong khi đó, dữ liệu từ Klemmer và Frick (1953) cho thấy dung lượng kênh với các điểm trong một hình vuông vào khoảng {4,6 bit (~24 danh mục)}.

Hình của Miller (1956, tr. 88) tóm tắt dữ liệu cho các chiều thay đổi độc lập:

Dung lượng kênh không tăng tuyến tính theo số chiều. Thực tế, khi số chiều tăng, dung lượng kênh cho từng biến riêng lẻ đều {giảm} một cách đáng tin cậy (Miller, 1956, tr. 89), miễn là {số danh mục cần phán đoán lớn hơn số chiều} (Erikson, 1955, tr. 327-329).

Hiệu ứng này dường như vẫn tồn tại ngay cả khi các chiều thêm vào không độc lập. Ví dụ, khi kích thước, độ sáng và sắc độ cùng tương quan với một biến duy nhất, dung lượng kênh là 4,1 bit, so với 2,7 bit cho từng thuộc tính riêng lẻ (Eriksen, 1955, được Miller, 1956, tổng hợp ở tr. 88).

Miller phỏng đoán (1956, tr. 91) rằng hiệu ứng này tiệm cận ở khoảng 10 chiều, nhưng thời điểm đó chưa có bằng chứng. Halford et al (1998) xem xét các bằng chứng sau này và cho rằng giới hạn gần hơn với mức {4}.

Tham khảo

Eriksen, C. W., & Hake, H. W. (1955). Absolute judgments as a function of stimulus range and number of stimulus and response categories. Journal of Experimental Psychology, 49(5), 323–332. https://doi.org/10.1037/h0044211

Hake, H. W., & Garner, W. R. (1951). The effect of presenting various numbers of discrete steps on scale reading accuracy. Journal of Experimental Psychology, 42(5), 358–366. https://doi.org/10.1037/h0055485

Halford, G. S., Wilson, W. H., & Phillips, S. (1998). Processing capacity defined by relational complexity: Implications for comparative, developmental, and cognitive psychology. Behavioral and Brain Sciences, 21(6), 803–831. https://doi.org/10.1017/S0140525X98001769

Klemmer, E. T., & Frick, F. C. (1953). Assimilation of information from dot and matrix patterns. Journal of Experimental Psychology, 45(1), 15–19. https://doi.org/10.1037/h0060868

Miller, G. A. (1956). The magical number seven, plus or minus two: Some limits on our capacity for processing information. Psychological Review, 63(2), 81–97. https://doi.org/10.1037/h0043158 Miller - Con số kỳ diệu bảy, cộng hoặc trừ hai