Bài giảng cực kỳ kém hiệu quả ở đúng cái mục đích người ta hay tuyên bố, là truyền đạt thông tin. Nhưng chúng lại có thể rất hiệu quả ở chỗ truyền đạt một thứ sâu hơn: một bộ giá trị và chuẩn mực, một khuôn mẫu tư duy tinh tế, một nền văn hóa. Khi xem một chuyên gia trong lĩnh vực tư duy qua từng vấn đề, sinh viên có cơ hội thấy kiến thức ngầm được phơi bày, và thậm chí có thể tạm thời uốn nắn lối suy nghĩ của chính mình thành một thứ gần với của chuyên gia.
Theo Rota:
What one really learns in class is what one does not know at the time one is learning. The person lecturing to us was logic incarnate. His pauses, hesitations, emphases, his betrayals of emotion (however rare), and sundry other nonverbal phenomena taught us a lot more logic than any written text could. We learned to think in unison with him as he spoke, as if following the demonstration of a calisthenics instructor. Church’s course permanently improved the rigor of our reasoning.
(Cái người ta thực sự học được trong lớp chính là cái người ta không biết tại thời điểm đang học. Người đứng giảng cho chúng tôi chính là hiện thân của logic. Những khoảng dừng, những lúc do dự, nhấn mạnh, những khoảnh khắc hiếm hoi để lộ cảm xúc, cùng vô số hiện tượng phi ngôn ngữ khác đã dạy chúng tôi nhiều logic hơn bất kỳ văn bản viết nào. Chúng tôi học cách tư duy cùng nhịp với ông khi ông nói, như thể đang theo dõi một huấn luyện viên thể dục biểu diễn động tác. Khóa của Church đã cải thiện vĩnh viễn độ chặt chẽ trong lập luận của chúng tôi.)
Đây là một câu trả lời cho Theo nghĩa nào các bài giảng hiệu quả
Tài liệu tham khảo (References)
Rota, G.-C. (1989). Fine Hall in its golden era: Remembrances of Princeton in the early fifties. In R. Askey (Ed.), A Century of Mathematics in America (Vol. 2). American Mathematical Society.
Church looked like a cross between a panda and a large owl. He spoke slowly in complete paragraphs which seemed to have been read out of a book, evenly and slowly enunciated, as by a talking machine. When interrupted, he would pause for an uncomfortably long period to recover the thread of the argument. He never made casual remarks: they did not belong in the baggage of formal logic. For example, he would not say: “It is raining.” Such a statement, taken in isolation, makes no sense. (Whether it is actually raining or not does not matter; what matters is consistency.) He would say instead: “I must postpone my departure for Nassau Street, inasmuch as it is raining, a fact which I can verify by looking out the window.” …
(Church trông như con lai giữa gấu trúc và một con cú lớn. Ông nói chậm rãi bằng những đoạn văn hoàn chỉnh, nghe như được đọc thẳng từ sách ra, phát âm đều và chậm như một cỗ máy biết nói. Khi bị ngắt lời, ông dừng lại lâu đến mức khó chịu để bắt lại mạch lập luận. Ông không bao giờ nói những câu tùy tiện, vì chúng không thuộc về hành trang của logic hình thức. Ví dụ, ông sẽ không nói: “Trời đang mưa”. Một câu như vậy, đứng tách ra, không có nghĩa gì cả. (Trời có thực sự mưa hay không không quan trọng, cái quan trọng là tính nhất quán.) Thay vào đó ông sẽ nói: “Tôi phải hoãn chuyến đi đến phố Nassau, vì trời đang mưa, một sự thật tôi có thể xác minh bằng cách nhìn ra ngoài cửa sổ”.) …Every lecture began with a ten-minute ceremony of erasing the blackboard until it was absolutely spotless. We tried to save him the effort by erasing the board before his arrival, but to no avail. The ritual could not be disposed of; often it required water, soap, and brush, and was followed by another ten minutes of total silence while the blackboard was drying. Perhaps he was preparing the lecture while erasing; I don’t think so. His lectures hardly needed any preparation. They were a literal repetition of the typewritten text he had written over a period of twenty years, a copy of which was to be found upstairs in the Fine Hall library. …
(Mỗi bài giảng đều bắt đầu bằng nghi lễ mười phút lau bảng đen cho đến khi sạch bóng hoàn toàn. Chúng tôi cố tiết kiệm công sức cho ông bằng cách lau bảng trước khi ông đến, nhưng vô ích. Nghi lễ này không thể bỏ qua, thường cần đến nước, xà phòng và bàn chải, rồi tiếp nối bằng mười phút im lặng tuyệt đối trong lúc chờ bảng khô. Có thể ông đang chuẩn bị bài giảng trong lúc lau bảng, nhưng tôi không nghĩ vậy. Bài giảng của ông gần như không cần chuẩn bị. Chúng là sự lặp lại nguyên văn của bản đánh máy mà ông đã viết suốt hai mươi năm, một bản sao của nó nằm trên gác thư viện Fine Hall.) …Occasionally, one of the sentences spoken in class would be at variance with the text upstairs, and he would warn us in advance of the discrepancy between oral and written presentation. For greater precision, everything he said (except some fascinating side excursions which he invariably prefixed by a sentence like: “I will now interrupt and make a metamathematical sic remark”) was carefully written down on the blackboard, in large English-style handwriting, like that of a grade-school teacher, complete with punctuation and paragraphs. Occasionally, he carelessly skipped a letter in a word. At first we pointed out these oversights, but we quickly learned that they would create a slight panic, so we kept our mouths shut. Once he had to use a variant of a previously proved theorem, which differed only by a change of notation. After a moment of silence, he turned to the class and said: “I could simply say ‘likewise’, but I’d better prove it again.”
It may be asked why anyone would bother to sit in a lecture which was the literal repetition of an available text. Such a question would betray an oversimplified view of what goes on in a classroom. What one really learns in class is what one does not know at the time one is learning. The person lecturing to us was logic incarnate. His pauses, hesitations, emphases, his betrayals of emotion (however rare), and sundry other nonverbal phenomena taught us a lot more logic than any written text could. We learned to think in unison with him as he spoke, as if following the demonstration of a calisthenics instructor. Church’s course permanently improved the rigor of our reasoning.
(Có thể ai đó sẽ hỏi tại sao lại phải ngồi nghe một bài giảng chỉ lặp lại nguyên văn một bản có sẵn. Một câu hỏi như vậy phản ánh cách nhìn quá đơn giản về những gì diễn ra trong lớp học. Cái người ta thực sự học được trong lớp chính là cái người ta không biết tại thời điểm đang học. Người đứng giảng cho chúng tôi chính là hiện thân của logic. Những khoảng dừng, do dự, nhấn mạnh, những khoảnh khắc hiếm hoi để lộ cảm xúc, cùng vô số hiện tượng phi ngôn ngữ khác đã dạy chúng tôi nhiều logic hơn bất kỳ văn bản viết nào. Chúng tôi học cách tư duy cùng nhịp với ông khi ông nói, như thể đang theo dõi một huấn luyện viên thể dục biểu diễn động tác. Khóa của Church đã cải thiện vĩnh viễn độ chặt chẽ trong lập luận của chúng tôi.)(qua https://twitter.com/michael_nielsen/status/834278805971668992?s=12)